người chồng tôi – giám đốc tài chính, một bước sẩy chân, hàng trăm triệu bay hơi. công ty bên bờ vực phá sản.
chủ tịch gọi tôi vào phòng họp kín.
“vợ yêu anh từng là người mẫu nổi tiếng lẫy lừng, đúng không? gửi cô ấy làm thư ký riêng cho đối tác – tôi sẽ thanh toán tiền nợ.”
tôi – người vợ, đồng ý.
ngày đầu:
- đối tác – ông trùm 50 tuổi, đeo kính, cười lạnh.
- váy bó, áo sơ mi hở, tay chạm lưng tôi khi dẫn vào văn phòng.
tuần đầu:
- pha cà khoái, ông ta ép tôi ngồi đùi.
- tay luồn váy, chạm bím qua quần lót.
tuần thứ hai:
- phòng họp kín, cửa khóa.
- ông ta đè tôi lên bàn, cởi áo, ngậm núm vú.
- tôi run, nhưng không đẩy ra.
tuần thứ ba:
- nhà nghỉ đối tác, hợp đồng ký đêm.
- ông ta đè tôi xuống, đâm sâu, bắn vào cô bé.
- tôi rên “đừng… nhưng… đừng dừng…”.
mỗi ngày:
- sáng – thổi kèn dưới bàn họp.
- trưa – nắc doggy trong toilet.
- tối – bắn đầy mặt trước webcam, gửi người chồng “hợp đồng suôn sẻ”.
gã chồng hỏi:
“công ty ổn chưa em?”
tôi cười, bướm vẫn rỉ tinh trùng ông ta:
“ổn rồi… em làm tốt lắm.”
từ người mẫu – thành bình chứa tinh trùng của đối tác. nợ xóa, công ty sống, anh xã không biết. và tôi… không muốn dừng. 💼💦